Bài đăng gần nhất

Kinh hoàng hình ảnh của những thai nhi bị phá

Thứ Hai, ngày 19 tháng 10 năm 2009 , Posted by Đan Trường at 11:45

Chú ý: hình ảnh (ở cuối bài) khá kinh dị - bạn nào yếu tim thì đọc bài thui đừng xem hình nha

Miêu tả một ca phá thai của 1 sinh viên Y khoa

Là một sinh viên Y Khoa, tôi chưa bao giờ biết xúc động day dứt trước những cảnh nạo út thai đang diễn ra liên tục và hàng ngày tại những bệnh viện mà chúng tôi đến thực tập. Nhưng từ ngày biết đến chương trình Bảo Vệ Sự Sống, tôi thật sự rùng mình khi nghĩ đến những hành động mà tôi đã làm trong những năm qua.
Năm trước, tôi được phân thực tập tại một bệnh viện phụ sản lớn nhất nhì nước (nằm trên đường Đê La Thành). Vì thời gian thực tập rất ngắn, khoảng 10 tuần cho 8 chuyên khoa nên phải học thật tích cực mới nắm được hết kiến thức của từng khoa. Khi chuyển đến khoa nạo hút, chỉ tiêu của chúng tôi là phải xem tận mắt và phụ tận tay cho được việc hút nạo ít nhất là 2 ca (hai thai nhi !). Vì đó là một bài học vừa lý thuyết vừa thực hành để thi học phần. Và để thi cho tốt, tôi đã năng nổ tìm mọi cách làm cho được việc nạo hút thai đó...

Lúc đó tôi không hề biết công việc này là một tội ác, mà chỉ nghĩ thuần túy là một bài học chuyên môn Y Khoa được dạy đàng hoàng trong một trường đại học nổi tiếng ở HN. Vì thế tôi đã rất thản nhiên vô tâm, không cần biết sản phụ nghĩ gì, không hình dung ra được mình đang dứt bỏ sự sống của một thai nhi có trái tim đang đập nhẹ nhàng, đều đặn theo nhịp tim của mẹ nó.


Tôi còn nhớ người mẹ thai nhi hôm ấy còn trẻ lắm, chỉ mới khoảng 18 tuổi, nét mặt ngây thơ bước vào phòng hút thai, cô bé ngơ ngác một thoáng rồi cúi gầm mặt xuống trước ánh mắt nhìn khinh chê và những lời nói xúc phạm nặng nề của các bác sĩ, y tá và hộ lý. Cô bé sợ sệt hỏi: "Em phải nằm ở đâu ạ ?" Chị y tá trả lời cộc lốc: "Qua bên kia !"


Cô bé trèo lên giường, nằm xuống với hai bàn tay nắm chặt chiếc áo váy của bệnh viện mới cho mượn, mắt nhắm nghiền lại, lâu lâu mở ra nhìn xem có ai đứng cạnh động viên và an ủi mình không. Nhưng quanh quẩn toàn là những chiếc áo trắng đang bận rộn với việc chuẩn bị các dụng cụ hút thai, không ai thèm để ý tới em. Giật mình vì câu hỏi bất ngờ của vị bác sĩ: "Thai mấy tuần ?" Em rụt rè nhỏ nhẹ đáp lại: "Dạ tám tuần..." Bác sĩ lại sẵng giọng: "Cố gắng chịu đựng chút nghe chưa ?" Câu nói như một sự khởi đầu cho một cơn đau.


Khi những que inox tiệt trùng lạnh tanh được ấn vào để nong rộng cổ tử cung, cô bé thấy đau nên gồng mình ưỡn mông lên, thế là bác sĩ tuôn ra một trận mắng xối xả: "Có nằm im không, tôi khỏi hút đó, có gan làm thì... có gan chịu chớ !"

Tôi biết em đau lắm, đau cả thể xác lẫn tâm hồn. Nhưng tôi không thể dừng tay để tìm lời an ủi em được vì đang còn bận rộn mải mê với việc đặt ống hút vào tử cung của em. Bật công tắc lên, tiếng máy hút xình xịch, tôi nhìn thấy trôi trong ống hút là từng mảnh thân thể của thai nhi. Người mẹ trẻ đau, thai nhi cũng đau, và những người trong phòng cũng đâm ra thoáng một chút trầm tư, không còn ồn ào như trước, chắc họ cũng hiểu họ đang làm gì.

Từng mảnh thịt đỏ hồng của cháu bé tám tuần tuổi cứ dần dần bị hút tọt vào trong một chiếc bình. Quái lạ, sao lúc ấy tôi lại vẫn lạnh lùng thản nhiên đến thế nhỉ ? Thậm chí tôi còn thấy háo hức vui mừng vì mình đã hút ra thành công một thai nhi. Riêng cô bé thì cứ chốc chốc lại nhổm lên nhổm xuống kêu la: "Đau quá chị ơi !" Vẫn không một ai màng quan tâm tới lời van nài đó.

Thế rồi mọi sự cũng kết thúc, em vẫn còn đang đau đớn lắm, đã phải ngồi dậy tự mặc quần áo, và đi tới chiếc xe lăn với dáng người uể oải thểu não. Tôi nghĩ thầm trong đầu: "Cô bé này cũng giỏi đấy chứ, đau thế mà còn đi nổi". Tôi và mọi người lại bình tâm quay trở về với công việc chuẩn bị cập rập cho một ca nạo thai kế tiếp. Bên ngoài những người ngồi chờ để "được" nạo hút thai vẫn còn đông lắm...


Trong những năm qua, tôi sung sướng và tự hào với những thành tích học tập cùng với những học bổng tiên tiến bao nhiêu thì giờ đây, chỉ hai tháng nay, tôi thấy luôn đau khổ, dày vò, và tuyệt vọng bấy nhiêu sau khi biết đến chương trình Bảo Vệ Sự Sống. Những tội lỗi này tôi có xoá sạch được không ? Chúa sẽ thứ tha cho tôi, nhưng còn chính tôi, tôi có thể tha thứ cho mình được không ? Tại sao công việc này, đối với thai phụ lẫn nhân viên y tế, đều làm cho cả hai bên đau khổ mà nó lại vẫn cứ được nhiều người chấp nhận nhỉ ?

Rồi sẽ tới ngày tôi và các bạn sinh viên Y khoa sẽ trở thành các bác sĩ chuyên khoa sản, riêng tôi sẽ phải hành xử trong nghề nghiệp của mình như thế nào đây ?


Bắt đầu hình ảnh nè

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Có lẽ tôi shock nhất là bức hình cuối cùng này , 1 thai nhi 4 tháng rưỡi bị phá bằng cách đốt bằng dung dịch chứa hàm lượng muối . Đáng tiếc 1 điểu là ở nhiều nước tình trạng phá thai dưới 9 tháng vẫn là hợp pháp ....

Photobucket
*P/S: Tôi thực sự sock khi nhìn những ảnh trên.

Khi tham gia tập huấn sức khoẻ sinh sản vị thành niên ở cộng đồng, tôi hay nêu định nghĩa một cách mộc mạc cho nhóm trẻ em chưa ngoan, thiếu sự giáo dục của gia đình và nhà trường.Thai là gì? Cái thai là kết tinh của 1 tình yêu nồng nàn ( hoặc chớp nhoáng ) giữa 2 người khác giới !
Ah, nếu nó là của vợ chồng người ta thì ko nói gì nhưng nó lại là thai ngoài ý muốn, tức là phê quá...làm tới luôn chứ không muốn cái tình yêu của mình "đơm hoa kết trái"

Khi mà đã xong việc giữa 2 người ( việc gì đó thì ai cũng biết,nếu ai không biết thì giở từ điển ra tra ! ) thì lúc đó (đa phần là con gái) mới hoảng lên , chạy ra ngoài tiệm thuốc tây mà mua que thử thai về coi thử ( thường là mua thuốc uốngtránh thai cấp tốc, nhưg loại này không tốt cho sức khoẻ đâu nhá ! Có uống thì uống vừa vừa thôi, tối đa 4 viên/tháng )
Và khi người con gái thấy Vầng trăng khuyết....biết mình đã có thai thì phải đi giải quyết cái hậu quả kia
Nếu gặp mấy thằng con trai khốn nạn thì : "Em à, thử nhớ lại coi xem cái thai đó có phải của anh không???? (hay của thằng nào )
Mấy anh đàng hoàng thêm tí nữa thì....em đi xử lý nó đi ! Anh đi quay tiền (hoặc về xin ông bà già tiền xử lý, nếu không xin được thì...đi ăn cướp-như Báo Anh Ninh Thủ Đô đã đưa tin!)

Còn mấy anh có trách nhiệm hoặc yêu thật sự thì sẽ chấp nhận hậu quả lỡ trớn kia !
Nhưng, điều đáng nói ở đây ko phải là về mấy anh chàng họ Sở hay là Gentlemen kia, mà là vấn đề đang rất nhức nhối hiện nay ! Nạo phá thai ! độ tuổi nạo phá thai ngày càng trẻ hoá, con số nạo phá thai ở độ tuổi từ 13-16 tuổi ngày càng nhiều !
Các teen đều chỉ biết là, mình bước vào bàn tiép đón, đăng ký họ tên, tuổi ( chả teen nào mà dám khai thật tuổi mình cả ), xong việc, trả tiền và trả nợ tình xa kia rồi....JUVENTÚT!

Không đơn giản như vậy đâu em gái ạ (và cả mấy thằng con trai nữa) ! Nó phức tạp hơn nhiều, nó để lại nỗi đau về thể xác mà còn cả tinh thần (nếu không muốn nói là kẻ thất đức). Ngoài ra, việc nạo hút thai còn là 1 trong những nguyên nhân gây vô sinh (các bạn cứ hình dung, niêm mạc tử cung nhăn nheo như vỏ 1 quả mướp đắng, các nếp nhăn chính là chỗ cho hợp tử đậu và bám rễ, nếu NẠO đi tức là lớp niêm mạc nhăn nheo của tử cung mòn đi, về sau, khi muốn có con thì hợp tử k còn chỗ để đậu nữa>>>rơi xuống, tức là sảy thai đó, rồi việc nạo sót có thể gây nhiều biến chứng nguy hiểm khác đe doạ đến tính mạng . Túm lại là, nếu phút bốc đồng kia ập đến trong bất cứ hoàn cảnh nào thì cũng phải áp dụng một trong các cách quan hệ tình dục an toàn (như dùng BCS chẳng hạn, chứ đừng như Vàng Anh-đầu đội trời, chân đi ĐẤT nhé) để phòng tránh mang thai ngoài ý muốn.

Currently have 0 nhận xét:

Leave a Reply

Đăng nhận xét